Hạnh Phúc Sẽ Đến Với Chúng Ta Như Thế Nào Khi Chúng Ta Ngừng Theo Đuổi Nó?

Vào một ngày nọ, một người đàn ông gặp một con hổ đói. Anh chạy vụt đi. Con hổ đuổi theo anh ta. Đến một mỏm đá, anh ta nhảy lên, bám vào một gốc cây để ngăn mình rơi xuống vực, một nơi kinh hoàng khác cũng có một con hổ khác đang chực chờ ăn thịt anh ta.

Anh đã trói chặt cuộc sống thân yêu với cái gốc cây gầy guộc ấy.

Sau đó, một con chuột nhỏ xuất hiện và bắt đầu gặm gốc cây. Con chuột rất đói và các mảnh rễ bắt đầu bung ra.

Ngay sau đó, người đàn ông nhìn thấy một quả dâu tây chín đỏ ở gần mình, mọc lên từ mặt vách đá. Một tay anh bám lấy gốc cây, tay kia anh hái dâu.

Nó có vị rất ngọt ngào! Anh ấy đã cảm thấy rất hạnh phúc!

Không bao giờ có thời điểm tốt để lên cơn đau tim. Nó thực sự làm đảo lộn mọi kế hoạch của bạn.

Tuy nhiên, mọi chuyện xảy ra với tôi có thể đã tồi tệ hơn. Tôi nghĩ rằng tôi nên cảm thấy biết ơn.

Mọi chuyện dường như không phải như vậy: một mình, nửa đêm, tôi đau nhức ở cột sống, ngực và cánh tay. Sự sợ hãi rất nguyên thủy.

Ít nhất thì tôi đã ở nhà. Đó là điều đáng để biết ơn.

Ba tháng trước đó, tôi đã chỉ đạo một chương trình ở Ấn Độ. Sau đó là một chuyến đi ngắn hạn để điều hành một khóa đào tạo của công ty tại Malaysia. Tôi về nhà ở Anh chưa đầy hai tuần trước khi bay sang Trung Quốc để làm thêm công việc của công ty.

Trở về từ Trung Quốc, tôi lái xe về phía bắc đến Scotland để sắp xếp cho mẹ tôi, chuyển bà vào viện dưỡng lão. Cả một đời sách, hình ảnh, quần áo và ký ức được chắt lọc thành… gần như không có gì. Làm thế nào mà tất cả những gì trong cuộc đời của bạn thu nhỏ chỉ bằng một căn phòng?

Trong tất cả những chuyến đi đó, ở sân bay, giữa những buổi workshop, vào đêm khuya, tôi đã bị bắn, què quặt, tức ngực khó thở, những nỗi đau mà tôi luôn tìm cách bỏ qua. Và tất cả điều đó đã qua.

Tôi đã ở tuổi năm mươi và khỏe mạnh. Tôi vẫn ổn. Luôn có một số lời giải thích cho điều này, ngoài điều hiển nhiên, khi điều hiển nhiên quá đáng sợ để đối mặt.

Vào ngày lên cơn đau tim, tôi đã lái xe 8 tiếng từ Scotland đến Anh và kiệt sức, gục xuống giường.

Tôi bị đánh thức bởi cơn đau lúc nửa đêm. Ít nhất thì tôi đã tỉnh dậy. Đó cũng là một điều đáng để biết ơn.

Đây không phải là thời điểm tốt để lên cơn đau tim, nhưng nó có thể còn tồi tệ hơn.

Còn có rất nhiều điều mà tôi cảm thấy biết ơn.

“Có vẻ như là một cơn đau tim,” nhân viên cứu thương nói khi đang nghiên cứu bản in điện tâm đồ ở phía sau xe cứu thương. “Chúng tôi sẽ đưa ông đến bệnh viện để xác nhận.”

“Vâng, một cơn đau tim,” bác sĩ xác nhận, chỉ một lúc trước khi bình minh. “Chúng tôi sẽ tìm cho ông một chiếc giường và tìm ra những gì cần làm với ông tiếp theo.”

“Không phải là thời điểm tốt,” tôi nghĩ, với những sợi dây điện quấn vào ngực tôi, những ông già thở khò khè và lẩm bẩm trên những chiếc giường khác. “Tôi phải đến Hy Lạp vào thứ Ba.”

Động mạch bị tắc của tôi không quan tâm lắm đến các chuyến bay đã đặt của tôi. Mọi thứ chỉ đơn giản là xảy ra.

***

Tôi đã ở bệnh viện mười ngày. Có những cuộc thảo luận hàng ngày về phương pháp điều trị của tôi. Cơn đau tim của tôi không tệ lắm, nhưng cũng không tốt lắm.

Phẫu thuật tim hở hay đặt stent?

Cuối cùng họ vẫn không thể quyết định được, nên họ để tôi lựa chọn. Phẫu thuật tim hở ít xâm lấn hơn nhưng có thể an toàn hơn về lâu dài. Stent có thể được thực hiện trong một giờ và tôi có thể về nhà. Tuy nhiên, chúng có thể không đủ.

Tôi cần phải đưa ra sự lựa chọn.

Tôi đã chọn stent. Dành sự quan tâm cho cơ thể là nền tảng cho những gì tôi quyết định. Tôi không thể chịu đựng được ý nghĩ cơ thể mình sẽ có một lỗ thủng. Ít nhất, tôi không thể chịu đựng được chừng nào còn có một cách khác.

Liệu đó có phải là một lựa chọn tốt?

Thời gian sẽ trả lời.

Tôi đã phải đợi bốn ngày để quyết định và phẫu thuật. Bốn ngày trong bệnh viện khi đáng lẽ ra tôi phải ở Hy Lạp.

Buổi sáng sau khi tôi lựa chọn phương pháp điều trị, tôi đã trải qua một điều rất kỳ lạ. Không phải là một cơn đau tim khác, mặc dù điều kỳ lạ đó đã xảy ra trong trái tim tôi. Tôi phát hiện ra mình đang hạnh phúc.

Không phải hạnh phúc về bất cứ điều gì. Không phải hạnh phúc vì bất cứ điều gì. Chỉ đơn giản là hạnh phúc.

Hoàn toàn hạnh phúc vô điều kiện.

Tôi thức dậy vào lúc 5 giờ sáng. Đó là tháng sáu, vì vậy trời rất đẹp. Bệnh viện vắng lặng.

Ánh nắng xuyên qua khung cửa sổ, và tôi nằm nhìn ra tán cây bên ngoài. Giường của tôi đã được kéo rèm ra, vì vậy tôi được bao bọc trong sự riêng tư.

Tôi bắt đầu đọc cuốn sách của mình, tận hưởng khoảng thời gian sáng sớm và được ở một mình.

Một con chim hót bên ngoài.

Tôi cảm thấy tự do.

Tôi đã rất hạnh phúc.

Nó rất đơn giản. Chỉ là không gian yên tĩnh. Có một chú chim trên cây bên ngoài, hót, bởi vì đó là những gì một chú chim làm.

Tất cả những gì tồn tại là một “hiện thực” rất yên tĩnh. Sách, ánh sáng mặt trời, tiếng chim hót vào buổi sáng sớm.

Tôi đã sống.

Tôi không biết còn bao lâu nữa, nhưng trong khoảnh khắc đó, tôi còn sống, và thế là đủ.

***

Hai tháng sau, tôi dành một tuần trên một hòn đảo ngoài khơi bờ biển Đại Tây Dương của Ireland. Tôi đang trải qua một quá trình phục hồi một cách kỷ luật.

Mỗi ngày tôi đi bộ nhiều hơn một chút.

Tôi đã ăn ngon và ngủ rất nhiều.

Tôi đã giải quyết những sự căng thẳng và lo lắng của mình, điều mà tôi đã bỏ qua trong nhiều thập kỷ.

Một hòn đảo nhỏ ở Ireland, Đại Tây Dương vào mùa hè ấm hơn vào mùa đông, nhưng không có nhiều sự thay đổi. Có gió, mưa và vẻ đẹp hoang sơ. Tôi đi bộ, sáng, trưa, và tối. Mỗi ngày tôi đi xa hơn, chấp nhận rủi ro nhiều hơn. Dần dần, tôi học cách tin tưởng vào cơ thể mình một lần nữa.

Vào ngày thứ ba, tôi đứng trên đỉnh của một trong những ngọn đồi lớn hơn. Có một cơn gió lớn thổi ngoài biển, và mưa đang rơi xuống.

Rất lạnh.

Tôi cởi chiếc áo khoác chống thấm nước, và cơn mưa dai dẳng chạy dọc theo sống lưng tôi.

Tôi nấp sau chiếc gò đá trên đỉnh đồi, và lẩm bẩm, “Thật là hèn hạ.”

Sau đó, trái tim tôi cảm thấy ấm áp.

“Mình lại thấy hạnh phúc,” tôi nghĩ. Một lần nữa, không phải hạnh phúc vì, hoặc hạnh phúc được làm gì, hoặc hạnh phúc rằng, hoặc hạnh phúc cho điều gì… Chỉ đơn giản là hạnh phúc thôi.

***

Một vài lần trong mười tám tháng kể từ đó, tôi lại cảm nhận được điều này.

Một khoảnh khắc hạnh phúc giản đơn.

Nó là gì?

Chúng ta đã dành rất nhiều thời gian để tìm kiếm hạnh phúc thông qua những thành tích:

Nếu tôi có thể mua được căn nhà này, tôi sẽ rất hạnh phúc.

Nếu tôi hẹn hò với người này, tôi sẽ rất hạnh phúc.

Nếu tôi nhận được công việc này hoặc vượt qua kỳ thi này…

Nếu tôi sống gần biển…

Nếu tôi có thêm bạn bè…

Nếu tôi có…

Nếu tôi…

Chúng ta tìm kiếm hạnh phúc từ bên ngoài. Chúng ta xem đó là phần thưởng của những thứ ngoài bản thân. Như thể hạnh phúc là một lợi ích của một công việc mới, một chiếc xe hơi của công ty, hay đi phòng tập thể dục, hoặc một căn phòng bí mật nào đó trong ngôi nhà mà chúng ta muốn, một ngày nào đó, sẽ chiếm giữ.

Nhưng hạnh phúc không phải là một sản phẩm đi kèm.

Chúng ta tìm kiếm hạnh phúc từ bên ngoài, bỏ qua sự thật rằng nó đến từ bên trong. Hạnh phúc có sẵn trong nội tâm.

Những thứ đến với chúng ta từ bên ngoài, phần thưởng bên ngoài, không nằm trong tầm kiểm soát của chúng ta. Dựa vào chúng để có được hạnh phúc là ta đang tự đặt mình vào sự thương xót của số phận và sự may rủi. Tuy nhiên, nếu chúng ta tìm thấy hạnh phúc bên trong, hạnh phúc đó thực sự là của chúng ta. Chúng ta có thể học cách nuôi dưỡng nó.

Ngôi nhà mới, công việc, tình yêu, xe hơi sẽ không làm bạn hài lòng, mặc dù chúng có thể khiến bạn quên lãng đi sự không hài lòng trong một khoảng thời gian.

Chỉ có ôm lấy hạnh phúc trong giây phút này mới khiến bạn hạnh phúc.

Giống như một con mèo nhà già cáu kỉnh không cho bạn cưng nựng, cự tuyệt thức ăn mà bạn âu yếm đưa ra, và rít lên nếu bạn đến quá gần, hạnh phúc cũng vậy, nó sẽ thỉnh thoảng bất ngờ cuộn tròn trong lòng bạn và an ủi bạn.

Có phải điều đó có nghĩa là chúng ta không thể tự làm cho bản thân hạnh phúc hơn? Hạnh phúc đó là tùy hứng và chúng ta phải đau khổ cho đến khi hạnh phúc gõ cửa ghé thăm chúng ta?

Dù không thể ép buộc con mèo già cáu kỉnh đó đến nhưng chúng ta có thể học cách ngồi yên lặng, cho nó không gian và sự khích lệ. Chúng ta có thể học cách lắng dịu tâm trí và cho phép niềm hạnh phúc được sống trong tâm trí – trong thời điểm này – đến với chúng ta. Chúng ta có thể đón nhận hạnh phúc bằng cách mở lòng đón nhận nó.

Không cần phải làm nhiều thứ để trở nên hạnh phúc. Chỉ đơn giản hãy để bản thân được hạnh phúc.

Nếu tôi ngừng tìm kiếm bên ngoài bản thân và bắt đầu trải nghiệm cuộc sống trong giây phút thực tại, thì hạnh phúc có thể cuộn tròn trong lồng ngực và an ủi tôi.

Hạnh phúc tồn tại trên đỉnh núi trong một cơn gió mùa hạ. Nó lẻn vào phòng bệnh lúc sáng sớm. Nó đang ở ngay đây, giữa những chữ cái này, khi tôi ngừng gõ dòng chữ này và chờ đợi.

Nó sống bên trong tôi, chứ không nằm trên những thứ tôi muốn, hoặc nghĩ rằng tôi cần.

Nó ở ngay đây.

Bây giờ chính là thời điểm tốt để hạnh phúc.

Bây giờ là thời điểm duy nhất.

Tôi cảm thấy biết ơn rằng tôi vẫn đang ở đây, vào thời điểm này.

Tôi biết ơn rằng, ở đâu đó trong tôi, bây giờ, có niềm hạnh phúc và nếu tôi ngừng tìm kiếm nó ở ngoài kia, có lẽ nó sẽ đến ngồi trong lòng tôi.

Nó có vị rất ngọt ngào! Anh ấy đã cảm thấy rất hạnh phúc!

————————————————————————

Xin chân thành cảm ơn tác giả vì những chia sẻ vô cùng bổ ích!

  • Nguồn: tinybuddha.com
  • Người dịch: Phạm Thanh Thủy
  • Khi chia sẻ cần phải trích dẫn nguồn là “Người dịch: Phạm Thanh Thủy – Nguồn iVolunteer Vietnam” 

Shortlink: https://ivolunteervietnam.com?p=79755

Trong quá trình tổng hợp và chia sẻ thông tin, các tình nguyện viên/ cộng tác viên/ thành viên rất khó tránh khỏi thiếu sót. Rất mong được độc giả cảm thông và góp ý tích cực để giúp iVolunteer Vietnam ngày một hoàn thiện & phát triển.

Latest breaking 24h news around the world Internet Explorer Channel Network