Ngọn Gió Làm Chúng Ta Rung Chuyển: Nhưng Tại Sao Chúng Ta Vẫn Cần Những Khoảng Thời Gian Khó Khăn

“Người bi quan phàn nàn về cơn gió; người lạc quan mong nó thay đổi chiều; người thực tế điều chỉnh lại cánh buồm. ” ~ William Arthur Ward

Tôi sống ở thành phố lộng gió nhất thế giới — Wellington, New Zealand. Nằm giữa đảo Bắc và đảo Nam, thành phố nhỏ đầy màu sắc này bị gió thổi mạnh. Những cơn gió nam mang theo hơi lạnh, và những cơn gió từ tây bắc như thổi mãi không thôi. Cơ thể tôi thường xuyên bị tấn công. Nhưng giữa tất cả những môi trường đó lại có câu trả lời cho một trong những câu hỏi lớn nhất của cuộc sống: Làm thế nào chúng ta cảm thấy như ở nhà khi đang trong gió? Hoặc, hơn thế nữa, làm thế nào để chúng ta sống với những nghịch cảnh đang tác động đến chúng ta?

Nghiên cứu này có thể làm sáng tỏ.

Biosphere 2 là một thí nghiệm khoa học trên sa mạc Arizona được tiến hành vào những năm 80 và 90. Một mái vòm bằng kính rộng lớn chứa nhóm động thực vật trong một môi trường được kiểm soát hoàn hảo. Nó chứa đựng tất cả thiên nhiên: cây cối, vũng lầy, sa mạc, rừng nhiệt đới. Động vật, thực vật và con người cùng tồn tại theo suy nghĩ của các nhà khoa học là môi trường hoàn hảo, tối ưu cho sự sống — không khí trong lành, nước tinh khiết, đất trong lành, ánh sáng đã được lọc.

Mọi thứ phát triển mạnh trong một thời gian.

Nhưng, một lúc sau, cây cối bắt đầu đổ. Khi cây lên đến độ cao nhất định, chúng đổ rạp xuống đất.

Ban đầu, điều này khiến các nhà khoa học bối rối.Cho đến khi họ nhận ra rằng môi trường hoàn hảo của họ không có gió, không có mưa, bão táp. Cây cối không có sức đề kháng. Cây cối không có gì cản trở.

Các nhà khoa học kết luận rằng gió là cần thiết để củng cố rễ cây, từ đó hỗ trợ sự phát triển. Gió là yếu tố còn thiếu — một thành phần thiết yếu trong việc tạo ra những cây cao, vững chắc và mạnh khỏe.

Qua thí nghiệm khoa học này có thể dạy chúng ta điều gì về cuộc sống?

Tất cả mọi điều.

Một cuộc sống không có bão cũng giống như Biosphere 2. Chắc chắn, nghe thật bình dị. Nhưng đó chỉ là nhận thức. Và tôi đã bị mắc kẹt vì cái móc, hàng, và cái chìm của nó.

Tôi đã nghĩ một cuộc sống hoàn hảo sẽ khiến tôi hạnh phúc. Và nó đã xảy ra, trong một thời gian. Công việc tốt, người chồng tuyệt vời, ngôi nhà thân yêu. Nhưng trong sâu thẳm tôi biết rằng vẫn còn thiếu một thứ gì đó. Tôi luôn có cảm giác rằng cuộc sống không trọn vẹn. Tôi khao khát một cái gì đó;  nhưng tôi không biết là gì. Nó làm tôi bối rối, cũng giống việc chiếc cây bị đổ khiến các nhà khoa học bối rối.

Tôi không hề biết điều đó, và tôi cũng đã đặt một sinh quyển xung quanh trái tim mình. Nếu bất kỳ cơn đau nào, bất kỳ sự phản kháng nào, thổi bay con đường của tôi, sinh quyển của tôi sẽ ngăn nó lại. Đó là cho đến khi tôi được chẩn đoán mắc bệnh ung thư máu, và mọi thứ bắt đầu rạn nứt.

Ngồi trong văn phòng của một nhà trị liệu tâm lý vài tháng sau khi tôi được chẩn đoán, lo lắng khom lưng và đặt tay dưới đùi, tôi chỉ nói: “Tôi thực sự sợ hãi về căn bệnh ung thư của mình.”

Khoảnh khắc mà tôi cho là yếu đuối hóa ra lại là thời điểm chính xác mà sinh quyển của tôi, áo giáp của tôi, bắt đầu nứt vỡ.

Chẩn đoán của tôi, nghịch cảnh của tôi, không gì khác hơn là một cơ hội để bước ra ngoài sự thoải mái và nói với ai đó rằng tôi đang sợ hãi. Nó đủ bất ngờ để đưa tôi vào một con đường tìm hiểu nội tâm của chính mình.

Có đáng sợ khi tôi mở nó ra? Đúng vậy! Tôi muốn ở trong sinh quyển. Tôi thực sự đã làm điều đó. Tôi tiếp tục tìm kiếm sự thoải mái bên trong nó, nhưng tôi không thấy mệt mỏi, gió len lỏi bất cứ cách nào và cứ mạnh dần lên: Tôi mất đi người tôi yêu vì bệnh ung thư, một người bạn thân đã đâm sau lưng tôi, cơ thể sau sinh của tôi yếu dần, thêm gió, thêm đau, tất cả rất ít có ở trẻ em từ khi rất nhỏ. Cũng giống như những cái cây bị đốn hạ đó, tôi cũng ngã dần xuống đất.

Khi tôi không còn có thể chống chọi với gió, khi tôi phải bước ra khỏi vùng khí quyển thoải mái của mình và nói về nỗi sợ hãi và nhìn vào bóng tối của mình, chỉ khi đó tôi mới đủ cao để tìm thấy những gì tôi đang tìm kiếm: Tôi đã khao khát để khám phá hết bản thân mình.

Tôi biết những thói quen cũ của mình là hoàn thiện và kiểm soát cuộc sống để tránh đau đớn, làm tê liệt cơn đau, hoặc đánh lạc hướng bản thân để quên đi những nỗi đau đang hiện hữu. Những chiến lược đó đã không đưa tôi đến điều tôi mong muốn nhất: sự hoàn hảo. Tôi đã phải trải qua nỗi đau. Ngồi vào đó. Để nó trôi qua và ngấm vào sâu trong tôi. Tôi đã phải cảm thấy như thế nào khi bị ung thư? Cô đơn, bị tổn thương, mất đi người tôi yêu, cơ thể đau đớn. Chỉ khi vượt qua nó, tôi mới nhận ra mình có thể vượt qua nó.

Sự giải thoát nằm ở phía bên kia của nỗi đau. Nó tồn tại bên ngoài sinh quyển của tôi. Mỗi lần trị liệu, một cuốn sách, một podcast, một lần thiền định, một cuộc trò chuyện khó khăn tại một thời điểm, dần dần, mọi thứ bắt đầu rạn nứt. Từng chút một bị tổn thương, cuối cùng (giống như, nhiều năm sau), sinh quyển của tôi sụp đổ xuống đất.

Brené Brown gọi cuộc sống bên ngoài sinh quyển là “sống trong đấu trường”. Cô ấy nói, “Khi chúng ta dành cả cuộc đời của mình để chờ đợi cho đến khi chúng ta trở nên hoàn hảo hoặc có khả năng chống đạn trước khi bước vào đấu trường, cuối cùng chúng ta phải hy sinh những mối quan hệ và cơ hội có thể không thể lấy lại được.”

Cô ấy cũng nói, “Tôi muốn được tham gia đấu trường. Tôi muốn dũng cảm đối mặt với cuộc sống của mình. Và khi chúng tôi đưa ra nhiều lựa chọn táo bạo, chúng tôi bị chà đạp. Chúng ta có thể chọn sự can đảm hoặc chúng ta có thể chọn sự thoải mái, nhưng chúng ta không thể có cả hai. Không thể cùng một lúc.”

Sự can đảm dễ bị tổn thương là bàn đạp đá bạn ra khỏi sinh quyển.

Nếu bây giờ bạn đang ở trong nghịch cảnh — đang bị nhốt, hoặc ở phòng khám bác sĩ, hoặc bị cách ly thì có lẽ sinh quyển của bạn cũng không còn có thể bảo vệ bạn khỏi đau đớn nữa. COVID-19 đã phá vỡ lớp bảo vệ chung của chúng tôi và cho chúng tôi thấy chúng tôi có ít khả năng kiểm soát như thế nào. Rất khó. Thật đau đớn. Nhưng nó cũng là một cơ hội. Khi thế giới bên ngoài đang sụp đổ, cách duy nhất là hướng vào bản thân mình.

Khi tôi nhìn lại, tôi thấy rằng nỗi đau hay sự phản kháng chỉ đòi hỏi một điều ở tôi — hãy đối mặt với nó. Đó là một cú hích (hoặc một cú sút trong trường hợp của tôi) để hướng nội, dễ bị tổn thương, nói về cảm xúc của tôi, giải thoát bóng tối của tôi, khóc, thổ lộ, đọc, lắng nghe, thiền định, tiến về phía trước trong nhận thức, mở rộng ý thức của tôi.

Và cùng với thời gian đó, tôi đã vượt ra khỏi sự an toàn của sinh quyển đến một độ cao không thể tưởng tượng được khi tôi ở trong đó. Nếu không có gió, tôi sẽ không bao giờ nhìn thấy độ cao mà tôi có thể đạt được.

Quá trình khai quật tất cả nỗi sợ hãi và bóng tối của tôi cuối cùng dẫn đến một nơi quyền lực. Bây giờ tôi có nhận thức và sức mạnh để lựa chọn khi nào nên hành động từ nỗi sợ hãi và khi nào thì bỏ qua nó. Gió không còn điều khiển tôi nữa. Tôi đang ở nhà  trong gió — theo nghĩa bóng và nghĩa đen.

Sống ở giữa Trung Địa chắc chắn đã chứng minh một điều: gió là không đổi. Chúng ta không thể trốn tránh khó khăn hơn là tránh ngày chuyển thành đêm. Những điều khó khăn trong cuộc sống của chúng ta sẽ tiếp tục đến — khóa cửa nhiều hơn, nhiều bệnh tật hơn, tổn thương nhiều hơn — và cách duy nhất để ở nhà trong gió là không chiến đấu với nó, học cách sống chung với nó.

Chúng tôi có một câu nói của Wellington: Bạn không thể đánh bại Wellington vào một ngày đẹp trời. Đúng rồi. Khi mặt trời ló dạng, Wellington là thành phố rực rỡ nhất trên trái đất. Gió đã thổi bay mạng nhện và còn lại vẻ uy nghiêm. Những đường bờ biển cheo leo lấp lánh và nhịp tim của thành phố đập rộn ràng và rung động và đi vào trái tim của tất cả những người sống ở đây. Vào những ngày này, gió lồng lộng được tha thứ, và chúng tôi lại yêu thành phố của mình. Và một lần nữa. Và một lần nữa.

Nếu không có gió, sẽ không có gì để tha thứ. Sẽ không có quá trình yêu đương. Cuộc sống sẽ tồn tại trên một đường phẳng. Vâng, sẽ không có gió giật. Nhưng chúng tôi cũng sẽ bỏ lỡ sự kinh ngạc. Cuộc sống là cả gió và nắng, đau và đẹp. Khi ở trong sinh quyển, chúng ta có nguy cơ bỏ lỡ điều kỳ diệu bên ngoài nó.

Tôi rất vui vì đã có bước nhảy vọt đầu tiên về niềm tin cách đây nhiều năm. Cuộc sống bên ngoài sinh quyển không đáng sợ như tôi tưởng tượng. Tôi không ở trên mặt đất như một cái cây mục nát. Tôi đã lớn.

Tôi đã lớn lên ở một nơi mà không khí trong lành hơn. Tôi có thể thở. Sự thất vọng, tổn thương hoặc đau đớn không thể giữ được trong một khoảng thời gian dài. Những làn sóng cảm xúc ập đến, rồi vụt tắt. Tôi quan sát tất cả mà không có cảm giác vướng víu lâu dài. Nỗi sợ hãi ở hàng ghế sau. Cơn đau được làm dịu đi. Vẻ đẹp được đề cao. Tình yêu ở khắp mọi nơi, ngay cả trong gió.

Deepak Chopra nói, “Cách tốt nhất để thoát khỏi cơn đau là cảm nhận cơn đau. Và khi bạn cảm nhận được nỗi đau và vượt qua nó, bạn sẽ thấy có một tình yêu rất mãnh liệt đang muốn đánh thức chính mình.”

Đó là những gì đang chờ bạn bên ngoài sinh quyển.

______________________________________

Xin chân thành cảm ơn tác giả vì những chia sẻ vô cùng bổ ích!

  • Theo: tinybuddha
  • Người dịch: Nông Thị Yến
  • Khi chia sẻ cần phải trích dẫn nguồn là: “Người dịch: Nông Thị Yến – Nguồn iVolunteer Vietnam”

Shortlink: https://ivolunteervietnam.com?p=80596

Trong quá trình tổng hợp và chia sẻ thông tin, các tình nguyện viên/ cộng tác viên/ thành viên rất khó tránh khỏi thiếu sót. Rất mong được độc giả cảm thông và góp ý tích cực để giúp iVolunteer Vietnam ngày một hoàn thiện & phát triển.

Latest breaking 24h news around the world Internet Explorer Channel Network